Mỗi người bước qua cuộc đời của người khác đều có vai trò gì đó. Người ta ghét xuất hiện như một bài kiểm tra, người ta yêu quý giống như một niềm an ủi, và có những người xuất hiện  để nhắc nhở ta những điều ta đã lãng quên hoặc chối bỏ. Bởi thế, không có cuộc gặp nào là vô nghĩa, không thời gian nào bị lãng phí, không có phản ứng nào là sai lầm… đương nhiên chỉ khi sự nhận thức của bản thân thật rõ ràng đủ để trải nghiệm.

Càng ngày mối quan hệ thứ nhất và thứ hai càng giảm, những người ở dạng mối quan hệ thứ ba đến càng nhiều, và tôi gọi họ là “soulmate”, họ nhắc nhở tôi về mọi ảo tưởng của cuộc đời bằng cách này hay cách khác. Sự nhắc nhở ấy đương nhiên không dễ chịu gì, nó làm tôi lúng túng và rơi sâu vào tuyệt vọng. Dù vẫn biết vai trò của họ chỉ là đánh thức, còn dậy hay không là quyền của tôi, nhưng có điều gì đó vẫn khiến tôi chưa thể đặt lòng tin hoàn toàn vào họ. Tôi vẫn đang chờ một sự đánh thứ mạnh mẽ hơn.

Gần đây một sự đánh thức đã đến từ một mối quan hệ không ngờ tới, tiếng gọi không mạnh mẽ, nhưng đều đặn và đáng tin cậy đến nỗi tôi cứ phải cố giữ ở dạng nửa mơ nửa tỉnh. Tôi chờ đợi sự tự tin ở tiếng gọi đó, tôi biết chắc khi nào tiếng gọi đó đủ mạnh mẽ để thoát ra khỏi rào cản của lý trí, tôi sẽ hoàn toàn tỉnh. Hoặc nhìn theo chiều hướng ngược lại, tôi cũng có vai trò tương tự như thế. Tóm lại là những kẻ nửa mơ nửa tỉnh cần gặp và đi cùng nhau để tránh trường hợp hoàn toàn ngủ quên, bởi những người tỉnh hẳn thường chẳng đủ kiên nhẫn để chờ đợi sự thức dậy này.

Người ta thường coi trọng “Being” hơn “Living”, còn tôi, tôi chỉ thích mọi thứ ở dạng “Maybe”, tức là không có gì cố định vào cái gì, không định nghĩa, không tên gọi, không điều luật. Nếu mọi thứ đều vận động… thì chẳng có cái gì là hoàn toàn “be” cả, chỉ có “maybe” mà thôi. Mọi khiên cưỡng đều phản tự nhiên. “Maybe = To be + Not to be”.

Ngày mai mọi thứ đều có thể sẽ tan biến, với những kẻ nửa mơ nửa tỉnh hoàn toàn có thể ngủ lại và nằm mơ thấy mình đang tỉnh… hoặc thức tỉnh hoàn toàn. Có thể rằng khi thức tỉnh hoàn toàn rồi, những lời nhắc nhở đó có thể lại gợi cho ta cảm giác về giấc ngủ và những cơn mơ. Nói chung, dù thế nào, lời nhắc nhở này sẽ đưa tôi trải nghiệm hết vòng lặp của vũ trụ cho đến khi hoàn toàn biến mình thành chân lý.

Hà Thủy Nguyên (2013)

Fox Spirit
FOXSPIRIT là website cung cấp các bài viết về lối sống mà trong đó tình yêu và sự tận hưởng đóng vai trò quan trọng nhất.
Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *